Từng đoàn xe máy nối đuôi nhau trên những cung đường Mộc Châu, Hà Giang, Điện Biên, Sa Pa… hay những tốp bạn trẻ khoác balo trên lưng băng rừng, lội suối, vượt núi lên đỉnh Phanxipang.< Nhóm phượt trên một đường mòn tại Mộc Châu.Những hình ảnh đó không còn quá xa lạ khi phong trào phượt đang ngày một lan rộng.Ai đi Hà Giang, Mộc Châu, Phanxipang không?Trên các diễn đàn dành cho giới “phượt”, thời điểm cuối năm này ngập tràn những lời kêu gọi lập nhóm đi “phượt”.< Cô gái Mông địu con xuống chợ.Các topic tìm bạn đồng hành liên tiếp được lập với những chủ đề như: “Hoa trắng đường xưa 25-27/11”; “Leo Phanxipang Tết dương lịch 2012”; “Mộc Châu mùa hoa sớm”; “Đón năm mới trên đỉnh nóc nhà Đông Dương”; “Tuyển gấp ôm đi Apachai 4 ngày”; “Lướt đèo đón Tết vùng cao”…Mặc dù mỗi topic có thời gian, địa điểm,du lich vung tau hành trình khác nhau nhưng có cùng một điểm chung là nơi tụ hội của những bạn trẻ ưa khám phá, mạo hiểm và sẵn sàng “cháy” hết mình với những chuyến đi.Topic nào cũng lên lịch trình chi tiết cùng những dự trù kinh phí để các thành viên tham khảo trước khi quyết định tham gia. Lịch trình càng chi tiết càng thu hút được nhiều thành viên quan tâm...Phượt = Thích là đi.
< Phượt để được thỏa thích ngắm thiên nhiên trải rộng trước mặt.Theo định nghĩa của giới trẻ, phượt như một kiểu du lịch "tây ba lô" nhưng không theo một lịch trình (không gian và thời gian nào hết). Có thể đi đến những nơi mà chưa tour du lịch nào có thể đặt chân tới. Phượt là cách để con người tự giải thoát, nó có tác dụng làm mới lại mình, thay đổi không khí và nạp thêm năng lượng để sống. Phượt chỉ dành cho người sống ở thành phố, nơi áp lực công việc, áp lực cuộc sống cao. Vì vậy về mặt bản chất, nó rất khác với du lịch đơn thuần. Có thể nói ngắn gọn: Phượt = Thích là đi.M.Vân, một nữ “phượt tử” cho biết: “Mình chưa tham gia nhiều lắm các chuyến phượt nhưng luôn cố gắng thu xếp thời gian, khi nào rảnh là vác balo đi. Có đi mới thấy đất nước mình đẹp lắm, mới thấy những cung đường, những con người hiền hậu. Và có đi, mình mới có thêm được những người bạn cực kỳ thú vị. Nó khác hẳn với các chuyến du lịch theo tour hay đi cùng gia đình, bởi đơn giản, bạn được làm những gì mình thích, đi những nơi mình muốn”.
< Và thỏa sức sáng tác trước thiên nhiên.Thế nhưng, “thích” không có nghĩa là tự do quá đà. Đ.Linh, một dân phượt lâu năm cho biết: “Mặc dù phượt nhưng nhóm nào cũng có nguyên tắc an toàn đặt lên hàng đầu. Nếu phượt bằng xe máy, phải có người đi đầu và người chặn hậu, không được chen lấn vượt nhau, tuyệt đối không được tự ý lội suối hay vượt thác, leo dốc. Đã có một số bạn gặp tai nạn trên đường phượt, theo mình, chủ yếu là do các bạn chủ quan và không tuân thủ nguyên tắc của nhóm”.Một năm mới sắp đến, những nhóm phượt đang rộn ràng với những kế hoạch đến những cung đường cua tay áo, những cánh đồng ruộng bậc thang,du lich campuchia những đỉnh đèo mù sương hay những vườn hoa cải, hoa dã quỳ nở rộ… với toàn bộ tinh thần, nhiệt huyết của tuổi trẻ
Hồng du nhập vào Việt Nam và được trồng ở xứ ôn đới, thời tiết mát quanh năm như vùng Lâm Đồng, Lạng Sơn... Hồng là loại trái cây có nhiều ở Đà Lạt. Nhưng du khách lựa chọn đầu tiên để thưởng thức là hồng giòn.Hồng giòn tức hồng còn xanh. Hồng chín hẳn chuyển sang đỏ, thịt mềm. Để hồng không bị chát,du lich nha trang nông dân Đà Lạt bẻ trái hồng đã già nhưng còn xanh rồi “ủ” trong bao kín khoảng 10-15 ngày. Gần đây, một số người dùng đến vôi và nhiều cách khác để làm giòn trái hồng nhưng không làm mất hết được vị chát.
Nhiều người dân bản địa cho biết, người Đà Lạt trước đây chỉ ăn hồng chín. Hồng giòn chỉ mới được biết đến trong thời gian gần đây, chủ yếu là bán cho khách mua về làm quà. Ở Đà Lạt, hồng trĩu quả trên cây. Vào mùa thu hoạch, hồng có màu vàng hơi xanh và đỏ.Thu hoạch hồng giòn là phải hái trái khi còn xanh và xử lý đơn giản như nói trên. Hồng giòn được gọt vỏ xong rồi chẻ thành miếng vừa miệng ăn cho vào miệng nhai giòn rôm rốp.Trái hồng còn có giá trị đông y, chữa được nhiều bệnh. Phấn hồng, cuống hồng, vỏ hồng và thịt trái hồng, cả lá hồng...du lich phu quoc đều là những vị thuốc. Hồng ép lấy nước hòa với sữa cho ra vị thuốc đặc trị tăng huyết áp hiệu nghiệm. Lá hồng phơi khô và nghiền nhỏ trị các loại bệnh xuất huyết nội, được nhiều thầy đông y sử dụng. Ngoài ra, hồng còn trị được nhiều loại bệnh, như: chữa nấc, lở môi và lưỡi, dị ứng da, viêm ruột, kiết...Hồng giòn được bày bán nhiều ở chợ trung tâm Đà Lạt và các tuyến đường có du khách đi qua. Mùa này, nông dân mang hồng giòn bán đến tận đèo Prenn. Giá khoảng 5.000-8.000 đồng/kg tùy cỡ trái. Nếu “săn” được hồng mới hái, khách gói kỹ trong bọc ni lông rồi mang về để nguyên như vậy thêm khoảng 10 ngày thì ăn sẽ ngon, giòn rụm, ngọt thanh.Ở miền Bắc có loại hồng ngâm được nhiều người yêu thích vì ăn vừa giòn, vừa ngọt. Nếu mua phải hồng ngâm chưa kỹ,du lich da lat ăn chát thì bạn nên áp dụng 1 trong 5 cách sau đây.1- Cho hồng vào chậu nước nóng 40-45 độ C và đậy lại. Đến khi nguội thì thay 1-2 lần nước nữa, để qua một đêm, hồng sẽ không chát.2- Hòa nước vôi với nồng độ 3%, bỏ hồng vào và đậy lại. Ngâm 3-5 ngày ăn sẽ ngon.3- Có thể mang hồng xanh vùi vào thùng cám gạo, để qua 4-5 ngày ăn là vừa.4- Phun rượu trắng hoặc vẩy cồn lên hồng rồi xếp vào thùng kín, để 3-5 ngày ăn sẽ hết chát.5- Ủ chung hồng với các loại hoa quả xanh khác cũng khử được vị chát.
Khu lưu niệm soạn giả Cao Văn Lầu được UBND tỉnh Bạc Liêu công nhận là di tích lịch sử cấp tỉnh năm 1997. Đây là một trong những địa chỉ du lịch lý tưởng của du khách và những người đam mê đờn ca tài tử.Đến với tỉnh Bạc Liêu, du khách sẽ được tham quan rất nhiều danh lam thắng cảnh, nhiều di tích lịch sử, văn hóa tiêu biểu như vườn chim Bạc Liêu, Phật Bà Nam Hải, nhà công tử Bạc Liêu, chùa Xiêm Cán…, mỗi nơi sẽ khiến chúng ta có những cảm nhận khác nhau.Đặc biệt, khi đến Khu lưu niệm soạn giả Cao Văn Lầu ngoài việc được nghe kể lại quá trình hình thành, phát triển của bản vọng cổ và nghệ thuật sân khấu cải lương, chúng ta còn có điều kiện tìm hiểu thêm về con người và cuộc đời của soạn giả Cao Văn Lầu, người đã làm nên tên tuổi của bản “Dạ cổ hoài lang”, một báu vật của nền cải lương Nam bộ.< Cố nhạc sĩ Cao Văn Lầu.Hiện nay, Khu lưu niệm nhạc sĩ Cao Văn Lầu đã được tỉnh Bạc Liêu trùng tu và mở rộng diện tích gần 3 ha với tổng kinh phí hơn 6 tỉ đồng,xem du lich thai lan. Vào khu lưu niệm đi qua chiếc cổng kiên cố, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt người tham quan là khu mộ của gia đình soạn giả Cao Văn Lầu.Tại đó có 4 mộ phần của cha, mẹ ông và vợ chồng ông. Kế bên là khu trưng bày hiện vật nơi lưu giữ tài liệu, hình ảnh, hiện vật liên quan đến cố nhạc sĩ.
Giữa phòng trưng bày có tượng soạn giả Cao Văn Lầu với khói hương nghi ngút, hai bên án thờ là hai bản “Dạ cổ hoài lang” cùng nhiều tác phẩm khác của ông được viết bằng nét bút thi pháp điêu luyện.Đối diện với phòng trưng bày là khu nhà dành để bày bán những quyển sách viết về Cao Văn Lầu và một số hàng lưu niệm,xem du lich campuchia. Ngoài ra, khu lưu niệm còn có sân khấu ngoài trời phục vụ biểu diễn những ngày kỷ niệm và lễ hội…Đến đây không chỉ biết thêm về thân thế sự nghiệp của soạn giả Cao Văn Lầu và hoàn cảnh ra đời của bản “Dạ cổ hoài lang”, du khách không khỏi xúc động trước tấm lòng nghĩa nhân, chung thủy của một bậc nghệ sĩ tài danh này. Sinh ra tại tỉnh Long An, đến năm 4 tuổi Cao Văn Lầu theo gia đình trôi dạt đến nhiều nơi, cuối cùng ông đã gắn kết cuộc đời mình với mảnh đất Bạc Liêu hiền hòa.Cũng tại nơi đây, Cao Văn Lầu được thầy Lê Tài Khí - còn được gọi là nghệ nhân Nhạc Khị, bậc thầy của các thầy nhạc lễ và nhạc tài tử lúc bấy giờ ở Bạc Liêu dạy bảo và dìu dắt vào nghề. Với tư chất thông minh, năng khiếu bẩm sinh nên ông được thầy Khị vô cùng yêu mến.
Cao Văn Lầu là một trong số ít những học trò được thầy truyền nghề tận tâm vì thế tài năng của ông ngày càng được bộc lộ và phát triển. Sau khi trải qua nhiều biến cố, thăng trầm trong cuộc sống, năm 1919, Cao Văn Lầu sáng tác bài “Dạ cổ hoài lang”.Được biết, tác phẩm hình thành trong thời gian cuộc sống vợ chồng của Cao Văn Lầu gặp nhiều sóng gió. Mẹ Cao Văn Lầu bắt ông phải cưới vợ khác vì sau 3 năm chung sống nhưng vợ ông là bà Trần Thị Tấn vẫn không sinh được con nối dõi tông đường.,xem du lich teambuilding. Phần vì đau lòng, phần vì tủi phận thay cho vợ mình ông đã từ chối kết duyên với người con gái khác.
Để giữ trọn nghĩa nhân, vẹn thủy chung với vợ, ông vẫn thường xuyên lui tới thăm nom, chăm sóc vợ khi bà không còn được ở bên nhà chồng.Dù biết là vậy nhưng nỗi xa cách, nhớ nhung đến xé lòng cùng với những giây phút suy tư trước nhân tình thế thái khiến Cao Văn Lầu bật lên những âm điệu não nuột, ai oán qua bài “Dạ cổ hoài lang”.Nhìn trên một phương diện nào đó, tác phẩm như là tiếng nấc, là bản nhạc lòng quý giá của tác giả đối với người tri âm, tri kỷ. Ngoài ra, tại đây chúng ta còn được tiếp cận nhiều nguồn tư liệu về việc bảo tồn và phát triển của bản “Dạ cổ hoài lang” trong nhiều thập kỷ qua.
Ngày nay khi đến với Bạc Liêu, đến với Khu lưu niệm soạn giả Cao Văn Lầu dù ít hay nhiều chúng ta vẫn được nghe “Dạ cổ hoài lang” từ một số câu lạc bộ đờn ca tài tử nằm trên địa bàn tỉnh.Ông Khưu Minh Chiến, chủ nhiệm câu lạc bộ đờn ca tài tử, Trưởng đoàn cải lương Cao Văn Lầu cho biết: Câu lạc bộ chủ yếu hoạt động ở các địa điểm du lịch trên địa bàn tỉnh Bạc Liêu.Tại Khu lưu niệm nhạc sĩ Cao Văn Lầu chúng tôi phục vụ theo sự yêu cầu của khách tham quan. Có nhiều khách du lịch là người trong tỉnh nhưng họ vẫn đến đây tham quan và rất thích nghe chúng tôi hát vài bài vọng cổ. Hiện tại dù đời sống còn gặp nhiều khó khăn nhưng chúng tôi vẫn kiên trì và cố gắng phát huy hơn nữa để đờn ca tài tử và những bản vọng cổ sẽ vẫn là món ăn tinh thần của người dân Nam bộ.Không chỉ có khách trong nước, khu lưu niệm còn thu hút nhiều khách nước ngoài đến tham quan, nghiên cứu. Ông Phan Thế Anh, Việt kiều Úc, sau 30 năm xa quê hương, khi đến tham quan và được tìm hiểu đôi nét về cuộc đời và sự nghiệp của soạn giả Cao Văn Lầu nói: “Tôi nể phục tài năng của Cao Văn Lầu và quý trọng tấm lòng của ông đối với vợ mình”. Có lẽ câu nói của ông cũng là tiếng lòng của tất cả những con người nơi đây cùng với những người mộ điệu đờn ca tài tử.
TAG:du lich trong nuoc,du lich
Cứ khoảng 10km lại gặp một di tích từng in dấu lịch sử dân tộc. Đi trên đường 9 những ngày này, du khách sẽ hiểu thêm số phận kỳ lạ của con đường mà không một tuyến đường nào trên đất nước này có thể thay thế được.Cùng là những tuyến đường nối hai nước Việt - Lào ở Trung bộ để phục vụ nhu cầu khai thác thuộc địa Đông Dương cuối thế kỷ 19, đường 9 từ Đông Hà chạy qua Lao Bảo, xuyên ngang tỉnh Savannakhet và dừng lại bên bờ sông Mekong, biên giới Lào - Thái Lan.10km một di tíchRời thành phố Đông Hà, tỉnh lỵ của Quảng Trị, đi khoảng 10km bạn sẽ đến huyện lỵ Cam Lộ, miền đất đã hai lần là “thủ đô” buổi sơn hà nguy biến, nhưng sau ngày hòa bình dường như ít ai biết đến.Nơi đây vẫn còn chứng tích của một thời “thủ đô” Cộng hòa miền Nam Việt Nam,xem du lich campuchia. Khu nhà xưa, nơi làm việc của Chủ tịch Nguyễn Hữu Thọ, Chủ tịch Huỳnh Tấn Phát, Bộ trưởng Bộ ngoại giao Nguyễn Thị Bình đã được phục dựng với nhiều tư liệu ghi lại hình ảnh đại sứ các nước trình quốc thư lên chính phủ ngày ấy. Đất Cam Lộ cũng kỳ lạ khi năm 1885 kinh thành Huế thất thủ, vua Hàm Nghi đã cùng tùy tùng lấy Tân Sở làm căn cứ, ban chiếu Cần Vương, dựng cờ kháng chiến.
Từ Cam Lộ đi 10km nữa sẽ đến Tân Lâm, nơi trong lịch sử chiến tranh Việt Nam lần đầu tiên có cả một trung đoàn kéo cờ trắng về với cách mạng. Năm 1972, ngay tại căn cứ Carol, km 20 quốc lộ 9, trung tá Phạm Văn Đính, trung đoàn trưởng quân đội Sài Gòn, đã đưa cả trung đoàn lính ra hàng,xem du lich thai lan. Ở km 22 là cứ điểm Đầu Mầu nổi tiếng, đến km 27 là căn cứ Rock Pile. Hầu như cựu binh Mỹ nào trở lại Việt Nam cũng đều dừng lại đây nhìn lên đỉnh núi chon von, nơi xuất phát câu chuyện “đi lính kiểu Mỹ” bởi lính Mỹ ngày xưa khi đóng quân trên đỉnh núi, áo quần đều được trực thăng đưa về Đông Hà giặt, tất cả nhu yếu phẩm đều tiếp tế bằng trực thăng...Bom đạn chiến tranh xưa nay còn lưu dấu trong những chiếc máy bay, xe tăng trưng bày ở Bảo tàng chiến thắng Tà Cơn. Đây cũng là điểm đến thích thú của du khách quốc tế khi được sờ tận tay những chiếc máy bay Chinook, trực thăng HU 1A mà người Mỹ sử dụng trong chiến tranh Việt Nam.Bây giờ từ cầu Đakrông lên Khe Sanh, hai bên đường là những bản làng Vân Kiều. Từ đường 9 nhìn xuống, giữa thung lũng lúa xanh, những mái nhà sàn quây quần trong màu nắng rực vàng và thị trấn Khe Sanh hiện ra trước mắt. Tôi nhớ mãi lời ghi trong sổ cảm tưởng ở sân bay Tà Cơn của một nữ du khách tên Nguyệt: “Khe Sanh đẹp vô cùng. Tôi đã cố mà vẫn không hình dung nổi cảnh bom đạn chết chóc nhiều năm về trước”...Từ đây thêm đúng 10km nữa sẽ gặp tượng đài chiến thắng Làng Vây, nơi năm 1968 lần đầu tiên binh chủng tăng - thiết giáp của ta tham chiến. Chiếc xe tăng tham gia trận đầu ấy nay đặt trên một bệ đá hoa cương cao sát bên đường, những đứa bé vẫn leo trèo chơi đùa trên nòng súng như một ngụ ngôn của bình yên.Cửa khẩu quốc tế Lao Bảo cũng cách Làng Vây 10km. Từ một vùng rừng thiêng nước độc mà người Pháp dùng làm nơi giam giữ tù nhân xưa, Lao Bảo giờ đã hiện lên sắc vóc một đô thị biên ải năng động,xem du lich nha trang. Phần đường 9 phía Việt Nam dài 85km sẽ dừng lại ở vị trí giữa cầu Xà Ớt, sang bên kia là đất Lào.Nguyên sơ xứ Nam LàoNếu đường 9 phía Việt Nam quanh co gấp khúc để vượt dãy Trường Sơn thì phía đất Lào như chạy trên bình nguyên bao la với những bản làng nằm giữa rừng cây cổ thụ. Sau cung đường gần 250km từ Lao Bảo bạn sẽ gặp Savannakhet, thành phố lớn thứ hai Lào (sau Vientiane). Như sót lại từ đầu thế kỷ 20, ngoại trừ những chiếc ôtô đời mới khá nhiều trên phố, Savannakhet vẫn mang vẻ bình yên với những người dân sống chậm rãi khoan hòa, những ngôi nhà cổ nằm ở con phố gần bến phà cửa khẩu ra sông Mekong.Cuối tuần, không chỉ dân Lào, hàng ngàn người Thái từ bên kia sông Mekong qua biên giới đến ngôi tháp Inghang nổi tiếng linh thiêng cầu nguyện. Savannakhet còn có nhà đá Huan Hine, đền Phone, bảo tàng khủng long, thư viện cổ Hortai Pitok, chiếc cầu Hữu Nghị 2 nối Savannakhet của Lào và thành phố Mukdahan - cửa ngõ miền đông bắc Thái Lan hoàn thành năm năm trước với sứ mệnh khai thông tuyến hành lang kinh tế đông tây. Điểm cuối của con đường 9 nằm ngay giữa chiếc cầu này...Với những thác nước, rừng nguyên sinh, buổi chiều ở Savannakhet không gì thú vị hơn xuống những nhà bè, thưởng thức món đặc sản cá nướng với bia Lào nổi tiếng và ngắm nhìn hoàng hôn trên dòng Mekong. Từ đây dòng nước sẽ băng qua cả ngàn cây số thác ghềnh đổ vào Việt Nam, ra biển Đông...Gợi ý:Muốn đi dọc đường 9, bạn có thể xuất phát từ Đông Hà lúc 6g sáng, khoảng 3g chiều sẽ có mặt ở Savannakhet. Công ty cổ phần lữ hành Sepon (Quảng Trị) cũng đang khai thác tour “Một ngày ăn cơm ba nước” với lịch trình tương tự, nhưng sau khi đến Savannakhet khách sẽ qua Thái Lan và ngủ đêm ở thành phố Mukdahan,xem du lich teambuilding. Ăn sáng ở Việt Nam, ăn trưa ở Lào, buổi tối bạn đã có thể ngồi nhâm nhi cá nướng ở Mukdahan
Anh được biết đến như một người thầy – người truyền lửa đam mê thiên nhiên, địa lý của trường đại học Sư phạm TP.HCM, người thầy của các trường du lịch và chuyên khám phá những vùng đất mới, một chuyên gia vẽ bản đồ Việt Nam.Và giờ đây biết Trương Hoàng Phương chuyên thiết kế các tour du lịch táo bạo gần với thiên nhiên…< Trương Hoàng Phương trong hành trình chinh phục đỉnh Fansipan, nóc nhà Đông Dương ở độ cao 3.143 mét.Đi là họcĐịa lý là môn học không nhận được nhiều sự quan tâm của sinh viên, học sinh. Câu hỏi “Làm sao để sinh viên học tốt môn địa lý?” là cách Hoàng Phương đưa ra để định hướng cho việc truyền lửa của mình.Xem du lich campuchiaAnh đã giải được bài toán này với đáp án: “Cho sinh viên cảm nhận thực tế và đi nhiều”. Nền tảng để Hoàng Phương tìm được lời giải là anh đã đặt mình vào vị trí của một sinh viên địa lý.Việc này không khó, vì anh từng là sinh viên địa lý của đại học Sư phạm TP.HCM những năm 80. Bốn năm đại học không chỉ nhận kiến thức từ sách vở mà còn là những chuyến độc hành bằng xe đạp đi khắp các vùng đất để có cái nhìn trực quan, sinh động về môn học mình yêu thích.Năm 1983, nhà trường cử Trương Hoàng Phương dự Liên hoan sinh viên giỏi toàn quốc lần 1 của Trung ương Đoàn tổ chức tại Hà Nội. Nhân chuyến đi này, anh mở rộng vòng quay bánh xe đạp của mình đi khắp Tây Bắc, Đông Bắc với nhiều điều khám phá mới lạ. Từ đó, anh đi khắp miền Bắc bằng xe đạp để mang về cho cẩm nang giáo trình địa lý những câu chuyện thú vị và thực tế hơn. Khi trở thành giảng viên, với kiến thức và nhiệt huyết truyền lửa cho sinh viên, anh đã xây dựng một lớp theo cách vừa học vừa đi điền dã, đi thực tế, có khi cả thầy và trò đạp xe đi khắp các vùng nông thôn, miền núi mấy ngày liền.Bước tiếp những đam mêNăm 1997, anh tạm gác việc giảng dạy, chuyển qua làm hướng dẫn viên tiếng Anh của Saigontourist. Với anh, đó chính là môi trường để có điều kiện chia sẻ, tham gia các chương trình khám phá xuyên Việt. Đây là thời gian đem lại cho anh tầm nhìn cao hơn về chuyên ngành du lịch, để anh trở thành như hiện nay: chuyên gia thiết kế các sản phẩm du lịch và địa lý.Xem du lich teambuildingNói về việc thiết kế sản phẩm du lịch, thạc sĩ Trương Hoàng Phương cho biết: “Đó là công việc đòi hỏi phải biết mình đang làm gì và làm cho ai, tức là định hướng khách hàng, tìm điểm đến phù hợp, thông qua việc tiếp thị triển khai cho khách hàng cảm nhận. Điều khó nhất là cảm nhận nhu cầu khách hàng và thực tế điểm đến. Định hướng của tôi từ khi còn là giảng viên đại học là giới thiệu thiên nhiên và con người Việt Nam một cách cận cảnh, sinh động”.
Năm 1998, với kiến thức của người tổ chức nhiều chuyến đi trong nước, anh cảm thấy hệ thống bản đồ Việt Nam rất lạc hậu, đặc biệt là với du khách muốn tự mình khám phá những nẻo đường. Cầm trên tay tấm bản đồ thiếu thông tin mà lòng luôn bứt rứt, anh bắt đầu biên soạn bản đồ. Và bản đồ du lịch tiện ích được thiết kế theo kiểu gấp gọn đã ra đời, mỗi năm lại có bổ sung chi tiết điểm đến là từ những chuyến đi không mệt mỏi của anh.Xem du lich nha trangVới Trương Hoàng Phương, đi là để cảm nhận, để mang về những giá trị nhân văn và còn là sự chia sẻ của tình người. Đó là trường hợp anh miệt mài giải oan cho anh Đoàn Văn Quyết – một người dân Lạng Sơn 18 năm qua mang trong mình “bản án” đánh thuốc nổ phá tượng nàng Tô Thị.
Bằng kiến thức chuyên sâu về địa lý, đi thực địa trở lại hiện trường, tìm gặp những nhân chứng sống, anh đã minh oan cho ông Quyết không phải là người phá tượng mà do chính tác động của thiên nhiên. Khi hỏi ông Quyết giờ ra sao, anh nói: “Anh ấy vẫn bán nước bên dưới động Tam Thanh và khi ai hỏi về lý do nàng Tô Thị bị sụp, anh đưa bài báo “Câu chuyện của một thầy địa lý” được lộng kính cho khách xem”.Trên đường thiên lý, có lúc nào đó bạn nhìn thấy một bóng dáng cao gầy, gương mặt khắc khổ khom người đạp xe trên những con đèo cao vùng Tây Bắc hay những cung đường Trường Sơn vắng bóng người, hoặc đang đeo bám người trên vách núi dựng đứng của sườn phía tây đỉnh Fansipan – nơi chưa từng có dấu chân người vượt lên, thì đó có thể là Trương Hoàng Phương trong hành trình không mệt mỏi…Xem du lich thai lan
Tôi lại về miền Viễn Sơn, Xuân Tầm, huyện Văn Yên, Yên Bái, thăm lại bà con dân tộc Dao đỏ. Đến bản Khe Lép bà con mừng rỡ bảo: "Mày về đúng dịp lắm! Bản Dao đang hội tưng bừng đấy!". Tôi hỏi hội gì, có người nói thằng Tòn Dạng và con Lưu nó cưới nhau, mời cả bản, mà ở đây mỗi một khi có đám cưới là cả bản như có hội...< Bộ trang sức của cô dâu Bàn Thị Lưu hiện có giá từ 60 - 70 triệu đồng.Vậy là tôi theo chân bà con dân tộc Dao đỏ ăn mừng "lễ hội". Đã có nhiều điều khiến tôi không khỏi bất ngờ và thú vị.Một bộ quần áo có giá 60 - 70 triệu đồngCô dâu Bàn Thị Lưu đi qua con suối nhỏ vắt ngang đường, đám thanh niên trong bản ùa ra xem, đám trẻ con cũng tung tăng bám theo các bà các mẹ ra đầu con suối nhìn cô dâu mà trầm trồ khen ngợi.< Mỗi đám cưới ở bản Dao là một ngày hội lớn.Người thì xinh quá! Người thì dễ thương quá!... Riêng đám con trai choai choai thì xoắn xuýt bàn tán rằng, bộ trang phục mà cô dâu đang đeo ít nhất cũng phải tầm 40 triệu đồng, có khi còn hơn ấy chứ. Tôi tò mò hỏi: Sao có mỗi bộ trang phục mà đắt thế? Một người dân nói: đắt là ở cái bộ bạc mà nó đang đeo ấy. Phong tục của dân tộc Dao chúng tao hễ đám cưới là phải có một bộ bạc, không có thì không phải là cưới.< Cô dâu và chú rể người Dao đỏ trong ngày cưới.Tôi liền chen chân cùng đám thanh niên bản vào xem. Cô dâu đeo tới năm chiếc vòng cổ lớn bằng bạc óng ánh. Ngoài năm chiếc vòng cổ còn có trên chục chuỗi bạc khác kết lại thành vòng, trên những chuỗi bạc này được gắn rất nhiều đồng bạc từ thời Pháp, những hình trang trí như hình cá chép, dao, kiếm... tất cả đều được đúc bằng bạc. Trên diềm mũ truyền thống của cô dâu cũng hoàn toàn được trang trí bằng những đồng bạc thời Pháp, trên tay cô dâu cũng phải đeo một đôi vòng bạc cổ.Xem du lich ket hop hoi nghiÔng Triệu Văn Sinh, một người dân bản Khe Lép nói: Cách đây khoảng hai mươi năm, người dân muốn có một bộ vòng bạc phải đi đón thợ dưới xuôi lên, nuôi thợ trong nhà cả tháng mới làm xong. Một số nhà dân cũng có thể làm được bằng phương pháp thủ công, tuy nhiên chất lượng không tốt, vòng bạc không đẹp như của người dưới xuôi.Tôi đem chuyện đồ trang sức bằng bạc của cô dâu hỏi anh Trần Anh Vũ, thợ làm bạc cho bà con dân tộc duy nhất còn sót lại ở Văn Yên. Anh Vũ cho biết: Thời điểm hiện tại, một bộ vòng bạc nếu làm theo đúng ý của bà con không phải là 40 triệu đồng mà phải 60 - 70 triệu đồng mới làm được.Giá 1 lạng bạc có hàm lượng 60% bạc nguyên chất là 1,4 triệu đồng, nếu hàm lượng bạc nguyên chất đạt 90% giá là 2 triệu. Một bộ vòng bạc trang sức của cô dâu nặng khoảng 2,5kg, nếu chạm trổ những vật trang sức tinh xảo phải mất cả tháng, có những chi tiết được làm bằng máy móc chư chiếc dao, kiếm... nhưng một số chi tiết khác phải làm thủ công. Nếu tính cả tiền công và tiền bạc thì một bộ trang sức bạc của cô dâu phải tốn mất 70 triệu đồng.Xem du lich thai lanMột người dân bản Khe Lép giải thích rằng: "Trên trang phục đám cưới của cô dâu nhất thiết phải có bạc và các màu gồm: Màu đỏ là sự rực rỡ của ánh bình minh, thể hiện con người luôn hướng về phía Mặt Trời. Màu xanh là của núi rừng, nơi con người sinh sống. Còn màu trắng của bạc là màu thể hiện sự trong trắng, thủy chung của người con gái. Khi đeo trọn bộ trang phục này màu trắng của bạc trở nên óng ánh, lộng lẫy nhất.Trên những chiếc vòng bằng bạc có một số hoa văn lạ như hoa văn hình quả trám, chiếc kiếm, con cá, mái chèo... Khi hỏi về việc vì sao lại có những hoa văn như vậy trên những chiếc vòng bạc, những người cao tuổi nhất làng cũng không thể giải thích nổi, chỉ biết từ thuở cha ông sinh ra đã thấy có trang phục như vậy. Các cụ nói đời sau phải theo đó mà giữ lấy truyền thống của dân tộc mình, vì thế con cháu cứ nghe lời các cụ truyền lại mà làm.Xem du lich phu quocXẻ thịt 1 con trâu mộng, 5 con lợn< Thịt lợn được xếp thành con để cúng.Để chuẩn bị cho đám cưới Triệu Tòn Dạng cùng thanh niên bản đã thức suốt một đêm để xẻ thịt một con trâu mộng, năm con lợn béo mỗi con nặng 90kg để đãi dân làng. Dạng nói: Nhà mình phải thịt trâu, lợn trong một ngày thôi, ngày hôm sau vào đám cưới thì chỉ đem thịt ra nấu đãi khách, không phải làm nữa.Tôi hỏi sao đã thịt trâu rồi lại còn phải thịt nhiều lợn thế. Dạng bảo, phong tục ở đây là vậy đó, khi ăn cỗ bàn nào ăn hết món này lại đem ra món khác, khách khứa ăn uống no nê thì thôi, nếu không dân làng sẽ chê cười nhà mình. Đám cưới của em thế, này là đã được "rút gọn" rất nhiều, vì chỉ tổ chức trong một ngày thôi, còn những đám khác phải tổ chức tới hai đến ba ngày.Để có đủ lợn, trâu thịt trong ngày cưới gia đình đã phải chuẩn bị từ trước đó. Ông Triệu Văn Sinh, một người dân xã Xuân Tầm cho biết: Hễ nhà nào có con cái lớn trong nhà thì đều phải chuẩn bị hết, trong nhà phải có vài con trâu, vài con lợn để dự trữ. Lúc cưới, nếu còn thiếu trâu, thiếu lợn thì hàng xóm giúp đỡ, khi nào có thì trả. Nếu vẫn thiếu nữa thì mới phải đi đến các bản khác để mua.
< Cô dâu và chú rể uống rượu trong lễ thành hôn theo phong tục của người Dao.Lúc cưới, có ba thầy cúng cùng hành lễ, phải để nguyên một con lợn béo cho một thầy cúng tổ tiên, một đùi cho thầy cúng thổ công, một đùi cho thầy cúng ma. Đó là nghi lễ bắt buộc phải có để tác thành cho cô dâu và chú rể. Lúc vãn hội, thầy cúng về thì phải biếu phần cho thầy cúng mỗi người một đùi lợn làm quà. Khi anh em họ hàng nhà gái đưa dâu về thì cũng phải biếu mỗi nhà một đến hai cân thịt lợn làm quà, nếu không họ nhà gái sẽ chê cười...Khoảng vài năm trở lại đây, người Dao đã bán rất nhiều bạc đi để lấy tiền nên còn rất ít nhà giữ được đầy đủ các bộ trang sức truyền thống bằng bạc. Hiện nay, để làm một bộ trang phục cô dâu thì phải trả một số tiền quá đắt nên người dân chuyển sang đi thuê trang phục trong lễ thành hôn, vì thế chi phí rất thấp nhưng vẫn đảm bảo giữ được phong tục truyền thống trong đám cưới.